Xuân Dương
"Chính vì “cha chung không ai khóc”
nên những điều nhà bác học lỗi lạc Lê Quý Đôn (1726 -1784) chỉ ra từ hơn 200 năm
trước về nguy cơ mất nước:
“Trẻ không kính
già, trò không trọng thầy, binh kiêu tướng thoái, tham nhũng tràn lan, sĩ phu
ngoảnh mặt”
cho đến
hôm nay vẫn giữ nguyên tính thời sự.
Làm công
bộc của dân, không quan trọng khi dân khen, quan trọng là việc mình
làm.
Làm việc tốt cho quốc
gia, dân tộc có thể hàng chục, hàng trăm năm sau mới được công nhận. Đó mới là
tiếng thơm để dành cho hậu thế chứ không phải những câu xưng tụng chỉ chờ có dịp
là vội vã vang lên."

Thế kỷ 21: Bệnh viên thiếu
giường
(GDVN) - Nhìn
ra đường thấy rất nhiều vụ tai nạn giao thông; nhìn vào chợ - kể cả siêu thị -
thực phẩm bẩn tràn lan; nhìn lên rừng: gần hết
cây...
Các cụ nhà ta
ngày xưa dùng câu “cha chung không ai khóc” để nói đến chuyện những gì là của
chung thường không được quan tâm, bị bỏ mặc không ai ngó ngàng
tới.
Hàm ý trong
câu nói này là phê phán thái độ vô trách nhiệm đối với việc chung, tài sản chung
bao gồm cả của tập thể và nhà nước.
Sau cải cách
ruộng đất, vùng nông thôn xuất hiện hình thức “Tổ đổi công”, “Hợp tác xã”, đó là
mô hình “tập thể” đầu tiên của nền kinh tế Việt
Nam.
Dần dần khái
niệm “tập thể” được vận dụng “đại trà” trong các lĩnh vực phi kinh tế, chẳng hạn
như “làm chủ tập thể”, “tập thể lãnh đạo” hoặc “quyết định tập
thể”,…
Chắc chắn
khái niệm “tập thể” được nêu trên không phải “cha chung”, thậm chí cũng chẳng có
“họ hàng xa” gì với “cha chung”, thế thì tại sao có nhiều thứ của “tập thể” lại
“không ai khóc”?
Nhìn ra đường
thấy rất nhiều vụ tai nạn giao thông; nhìn vào chợ - kể cả siêu thị - thực phẩm
bẩn tràn lan; nhìn lên rừng: gần hết cây; nhìn xuống sông, xuống biển tôm cá cạn
kiệt.
Chỉ một vụ
tôm hùm chết ở Phú Yên, sơ sơ cũng khoảng 770.000 con, thiệt hại ước tính khoảng
700 tỷ đồng.

Viêt
Nam có điểm bất hợp lý mà chẳng quốc gia nào giống như chúng ta. (Ảnh minh họa:
nguồn tuoitre.vn).
Liên quan đến
những vụ việc ấy, ngoài dân ra có ai “khóc” cùng
dân?
Hàng loạt bài
viết trên các phương tiện truyền thông đại chúng nhằm mục đích “động viên” hay
là chỉ đích danh người cần phải “khóc”:
Tai nạn giao
thông: “xử” lãnh đạo địa phương? (nld.com.vn 19/3/2017)
Thực phẩm bẩn: lãnh
đạo địa phương phải chịu trách nhiệm. (Tuoitre.vn 10/5/2016)
Giáo viên dạy
thêm không phép, Hiệu trưởng phải chịu trách nhiệm. (Giaoduc.net.vn
15//2/2017)
Về vụ “thực
phẩm bẩn” nhiều ý kiến cho rằng Việt Nam cần quy định một Bộ (cơ quan) duy nhất
chịu trách nhiệm an toàn thực phẩm thay vì ba Bộ Y tế, Công thương, Nông nghiệp
như hiện nay.
Có điều chẳng
Bộ nào tự nguyện nhận cái “của nợ” (thực phẩm bẩn) ấy dù tất cả các bộ được sinh
ra để phục vụ nhân dân.
Bởi thế, dân
mới có lý luận rằng: Cứ để “bẩn” như hiện nay, có xảy ra chuyện gì mỗi bên chịu
một tí, đôi khi lại còn tìm được lý do đổ lỗi cho bên kia, thế mới là nhất cử
nhưng “ba bốn tiện”!
Chính vì được
“tập thể” quan tâm như vậy nên suốt mấy chục năm qua, ngành Sư phạm vẫn chưa
thoát cảnh “chuột chạy cùng sào”. Đội ngũ giáo viên phổ thông cũng rơi vào tình
trạng “một cổ ba tròng” như thực phẩm, chuyên môn do ngành Giáo dục quản, nhân
sự do bên Tổ chức/Nội vụ quản còn quỹ lương thì do Tài chính
nắm.
Chuyện xử lý
một vụ án phụ thuộc vào quyết định của “liên ngành” báo chí đã đề cập quá
nhiều.
Thông thường
“Liên ngành” là bộ tam “Điều tra - Kiểm sát - Tòa án”, đôi khi còn có thêm sự
chỉ đạo của cấp ủy hoặc cơ quan chính quyền.
Với cách làm
việc “tập thể” như vậy, nếu xảy ra án oan sai đương nhiên sẽ chẳng có cơ quan
nào phải gánh chịu một mình, và cũng đương nhiên chẳng ai trong “liên ngành”
phải bỏ tiền túi ra đến bù cho người bị oan sai.
Chuyện quản
lý nợ công cũng thế, lại cũng ba cơ quan cùng tham gia vào quá trình “vay tiền,
tiêu tiền và trả nợ”.
Có lẽ đây là
sự sáng tạo độc đáo của Việt Nam nên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân mới
cho rằng: “một người đi đàm phán vay, một
người phân bổ số tiền vay, một người đi trả nợ. Đây là điểm bất hợp lý mà chẳng
quốc gia nào giống như chúng ta”!
Không phải
năm 2017 này những người có trọng trách mới phát hiện ra cái việc “chẳng quốc
gia nào giống như chúng ta”.
Chín năm
trước, nhiều đại biểu của dân đã nói, đã chỉ rõ sự phi lý trong quản lý tiền vay
của Nhà nước nhưng “Ủy ban Thường vụ Quốc hội tiếp thu
giải trình trước Quốc hội và kết luận tạm thời trước mắt sẽ thực hiện như vậy và
tiếp tục nghiên cứu để sửa đổi.
Đến nay, qua
9 năm tổ chức thực hiện, tại lần sửa đổi này cũng chưa được thể hiện trong dự
thảo luật”.
[1]
Nguyên Chủ
tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, gần cuối nhiệm kỳ đã phải thốt lên:
“Thủ tục hành chính với dân giờ cay
nghiệt, độc ác lắm”.
Chủ tịch Quốc
hội đương nhiệm thì cho rằng “chẳng quốc gia nào giống như chúng
ta” trong chuyện vay tiền, tiêu tiền
và trả nợ!
Từ ý kiến của
hai vị Chủ tịch Quốc hội về quản lý nợ công và nền hành chính công, từ các dẫn chứng về
quản lý thực phẩm, quản lý cán bộ,… có thể thấy rằng những năm qua, quá nhiều
thứ của chúng ta “chẳng giống quốc gia nào”.
Có phải vì
thế mà chúng ta - dù có rừng vàng, biển bạc, có người dân cần cù thông minh,
chịu khó - nhưng chỉ mới lọt vào hàng ngũ quốc gia có thu nhập trung
bình?
Sẽ thế nào
nếu trong tương lai, chúng ta đảo ngược tình hình từ chỗ “chẳng quốc gia nào
giống như chúng ta” thành “chúng ta chẳng giống như quốc gia
nào”?
Chúng ta khác
người thì rõ rồi, vấn đề là khác như thế nào?
Đó là nhận
thức về vai trò của người đứng đầu trong điều hành, quản lý nhà
nước.
Nếu không có
người dám làm, dám chịu, nếu cái gì cũng “tập thể”, cũng “liên ngành” thì câu
hỏi mà Đài Tiếng nói Việt Nam nêu lên: “Vì sao “một bộ phận không nhỏ” cán
bộ cứ mãi suy thoái đạo đức?” vẫn mãi sẽ không tìm được câu trả
lời. [2]
Muốn trả lời,
cách tốt nhất là trở về quá khứ, khi “Tổ đổi công”, “Hợp tác xã” không còn phát
huy tác dụng, khi đất nước thiếu ăn thì “Khoán 10” ra đời và đất nước trở nên
“thừa” lương thực.
Mỗi năm xuất
khẩu 6-7 triệu tấn gạo là minh chứng cho thấy khi người nông dân làm chủ mảnh
đất của mình thì họ có cách - với sự hỗ trợ của khoa học, kỹ thuật - đưa đất
nước lên vị trí đứng đầu thế giới về xuất khẩu
gạo.
Không phải
ngẫu nhiên gần đây, vai trò của doanh nghiệp và doanh nhân, đặc biệt là doanh
nghiệp tư nhân, được Chính phủ xác định là trọng tâm phục
vụ.
Tại Đại hội
XII, Trung ương khẳng định: “… kinh tế tư nhân là một động lực
quan trọng của nền kinh tế; các chủ thể thuộc các thành phần kinh tế bình đẳng,
hợp tác và cạnh tranh theo pháp luật”.
Cũng tại Đại
hội XII, lần đầu tiên Đảng ta khẳng định chủ trương: “khuyến khích hình
thành các tập đoàn kinh tế tư nhân đa sở hữu và tư nhân góp vốn vào các tập đoàn
kinh tế nhà nước”.
[3]
Điều này cho
thấy trong phát triển kinh tế, quan điểm của Đảng đã có những thay đổi căn bản,
không còn dị nghị với các “ông chủ”, không nhất thiết phải là “tập thể lãnh đạo”
bởi trong các doanh nghiệp tư nhân, doanh nhân (chứ không phải tập thể) nắm
quyền quyết định thành bại của doanh nghiệp.
Vậy chúng ta
có hy vọng trong tương lai gần, quan điểm tiến bộ trong kinh tế này sẽ được áp
dụng cho công tác cán bộ, cho chỉ đạo điều hành, cho quản lý nhà
nước?
Nói rõ hơn,
liệu trong các lĩnh vực đó, chúng ta có thể loại bỏ “quyết định tập thể” để công
nhận quyền quyết định của người đứng đầu?
Một khi đất
nước được lập trình theo “cơ chế tập thể”, cái gì cũng do một “tập thể” nào đó
quản lý thì hậu quả là nếu có sai sót “tập thể” sẽ chịu trách nhiệm chứ không
phải một cá nhân nào đó.
Vấn đề là
“các tập thể” đã chịu trách nhiệm thế nào trước dân, trước vận mệnh quốc gia và
trước lịch sử dân tộc khi để xảy ra sai phạm?
Bài viết “Xử
lý trách nhiệm người đứng đầu khi để xảy ra tham nhũng trong cơ quan, tổ chức,
đơn vị” trên Trang Thông tin điện tử tổng hợp Ban Nội chính Trung ương có
đoạn:
“Thực tế cho thấy, khi
tham nhũng được phát hiện, hầu như không ai dám đứng ra nhận trách nhiệm; khi
thì người đứng đầu, lúc thì là cấp phó của người đứng đầu, ai cũng cho rằng mình
là người ngoài cuộc, đổ lỗi cho nhau.
Nhiều trường
hợp, người có thẩm quyền còn nể nang, né tránh, trong việc xử lý kỷ luật đối với
người đứng đầu để xảy ra tham nhũng”.
[4]
Khi một cá
nhân phụ trách dưới sự lãnh đạo của “tập thể” thì người ta có trăm nghìn lý do
để không nhận trách nhiệm, để “đổ lỗi cho nhau” mà thực chất là đổ trách nhiệm
về phía “tập thể” và cũng từng ấy lý do khiến “người có thẩm quyền nể nang, né
tránh” bởi đơn giản vì sợ “rút dây động rừng”.
Chủ trương
“Nhất thể hóa” các chức danh Đảng và chính quyền đang được thí điểm thực hiện
tại Quảng Ninh và một số đơn vị có phải nhằm khắc phục chuyện “đổ lỗi cho
nhau”?
Về điều này,
không gì rõ ràng hơn ý kiến của ông Nguyễn Xuân Dũng, Phó Giám đốc Sở Nội vụ
tỉnh Thanh Hóa Hóa nhiệm kỳ 2011 - 2016 về chuyện tỉnh này bổ nhiệm thừa lãnh
đạo cấp sở:
“Nói thực, lúc đó cũng
không dám nói bởi vì công tác cán bộ trong vụ việc này là công tác của Đảng. Bên
Đảng họ nắm cả và chỉ gửi thông báo sang cho chúng tôi thực hiện tham mưu quyết
định bổ nhiệm thôi”.
[5]
Phải chăng
chính vì có tới “mấy bên” liên quan đến bổ nhiệm cán bộ (Thường vụ tỉnh, Ban Tổ
chức, Ban Cán sự Đảng Ủy ban Nhân dân tỉnh, Sở Nội vụ,..), nên đây là quyết định
của “tập thể” và cuối cùng không thể quy trách nhiệm cho bất kỳ bên
nào?
Có người đã
mạnh dạn nêu ý kiến: “là tư lệnh ngành, tôi phải được toàn
quyền quyết định”, tiếc rằng hình như đó là ý kiến
duy nhất cho đến thời điểm hiện tại.
Sợ chịu trách
nhiệm đã trở thành đặc tính cố hữu của một bộ phận không nhỏ cán bộ, kể cả một
số người giữ chức vụ quan trọng.
Chính vì thế
họ mới dựa vào “tập thể”, xem “tập thể” là lá bùa hộ mệnh, là “cái rọ an
toàn” trên con đường quan lộ.
Khi một
người, vừa nắm chủ trương vừa nắm quyền lực thực hiện chủ trương đó thì không có
lý do gì để đổ lỗi cho người khác khi người đó không hoàn thành nhiệm vụ, nhất
là khi gây thiệt hại trong phạm vi trách nhiệm được
giao.
Có một vấn đề
“chung” thậm chí là “rất chung” đang làm nóng dư luận, ấy là Giáo
dục.
Dù được Hiến
pháp quy định là “quốc sách hàng đầu” nhưng Giáo dục bị chi phối bởi ba đạo
luật: Luật Giáo dục, Luật Giáo dục Đại học, Luật Giáo dục Nghề
nghiệp.
Bị phân mảnh
quản lý cho các bộ, ngành, địa phương kể cả doanh nghiệp và tổ chức quần
chúng.
Hậu quả của
quá trình “cha chung” đó là một nền giáo dục tụt hậu, không đáp ứng được việc
đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao cho kinh tế, nghiên cứu và quản lý xã
hội.
Quốc hội khóa
14 đã phải miễn nhiệm tới ba người (Trịnh Xuân Thanh, Đặng Thị Nguyệt Hường, Võ
Kim Cự), vấn đề là nếu không qua “Hội nghị hiệp thương”, nếu không có ý kiến của
“tập thể” những người này có thể trúng cử?
Khi đương sự
bị miễn nhiệm vai trò đại biểu Quốc hội thì người/cơ quan giới thiệu có vô
can?
Người viết
cho rằng, Trung ương nên đẩy nhanh tiến trình “nhất thể hóa” bằng việc ban hành
các quy định pháp luật, trong đó cần có luật riêng về nhiệm vụ, quyền hạn, trách
nhiệm của người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đoàn
thể.
Cần đồng bộ
hóa các mức độ kỷ luật của Đảng với tội danh trong Luật Hình sự, chẳng hạn hình
thức cảnh cáo trong Đảng tương đương (hoặc thấp hơn hay cao hơn) so với tội danh
“ít nghiêm trọng” quy định trong luật?
Cần luật hóa
trách nhiệm của người giới thiệu, tiến cử, đề bạt các cá nhân đảm nhiệm vai trò
lãnh đạo.
Nếu bố trí,
đề bạt, tiến cử nhầm những cán bộ xấu, cán bộ không đủ phẩm chất, tiêu chuẩn thì
người bố trí, đề bạt, tiến cử phải bị xử lý cả về phía Đảng lẫn phía Chính
quyền.
Chính vì “cha
chung không ai khóc” nên những điều nhà bác học lỗi lạc Lê Quý Đôn (1726 -1784)
chỉ ra từ hơn 200 năm trước về nguy cơ mất nước:
“Trẻ không kính già,
trò không trọng thầy, binh kiêu tướng thoái, tham nhũng tràn lan, sĩ phu ngoảnh
mặt” cho đến hôm nay vẫn giữ nguyên
tính thời sự.
Làm công bộc
của dân, không quan trọng khi dân khen, quan trọng là việc mình
làm.
Làm việc tốt
cho quốc gia, dân tộc có thể hàng chục, hàng trăm năm sau mới được công nhận. Đó
mới là tiếng thơm để dành cho hậu thế chứ không phải những câu xưng tụng chỉ chờ
có dịp là vội vã vang lên.
Tài liệu tham
khảo:
[1] http://hanoimoi.com.vn/Tin-tuc/Kinh-te/870121/3-co-quan-cung-quan-no-cong-bat-hop-ly-khong-giong-quoc-gia-nao
[2] http://vov.vn/chinh-tri/dang/vi-sao-mot-bo-phan-khong-nho-can-bo-cu-mai-suy-thoai-dao-duc-554437.vov
[3] http://www.tapchicongsan.org.vn/Home/Nghiencuu-Traodoi/2016/41886/Quan-diem-cua-Dang-ve-kinh-te-tu-nhan-qua-cac-ky.aspx
[4] http://noichinh.vn/nghien-cuu-trao-doi/201502/xu-ly-trach-nhiem-nguoi-dung-dau-khi-de-xay-ra-tham-nhung-trong-co-quan-to-chuc-don-vi-296984/
[5] http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Thuong-vu-Tinh-Thanh-Hoa-bo-nhiem-nhieu-cap-pho-trai-luat-sao-khong-ai-to-cao-post177104.gd
Xuân
Dương
"Chính vì “cha chung không ai khóc”
nên những điều nhà bác học lỗi lạc Lê Quý Đôn (1726 -1784) chỉ ra từ hơn 200 năm
trước về nguy cơ mất nước:
“Trẻ không kính
già, trò không trọng thầy, binh kiêu tướng thoái, tham nhũng tràn lan, sĩ phu
ngoảnh mặt”
cho đến
hôm nay vẫn giữ nguyên tính thời sự.
Làm công
bộc của dân, không quan trọng khi dân khen, quan trọng là việc mình
làm.
Làm việc tốt cho quốc
gia, dân tộc có thể hàng chục, hàng trăm năm sau mới được công nhận. Đó mới là
tiếng thơm để dành cho hậu thế chứ không phải những câu xưng tụng chỉ chờ có dịp
là vội vã vang lên."
![]() |
| Thế kỷ 21: Bệnh viên thiếu giường |
(GDVN) - Nhìn
ra đường thấy rất nhiều vụ tai nạn giao thông; nhìn vào chợ - kể cả siêu thị -
thực phẩm bẩn tràn lan; nhìn lên rừng: gần hết
cây...
Các cụ nhà ta
ngày xưa dùng câu “cha chung không ai khóc” để nói đến chuyện những gì là của
chung thường không được quan tâm, bị bỏ mặc không ai ngó ngàng
tới.
Hàm ý trong
câu nói này là phê phán thái độ vô trách nhiệm đối với việc chung, tài sản chung
bao gồm cả của tập thể và nhà nước.
Sau cải cách
ruộng đất, vùng nông thôn xuất hiện hình thức “Tổ đổi công”, “Hợp tác xã”, đó là
mô hình “tập thể” đầu tiên của nền kinh tế Việt
Nam.
Dần dần khái
niệm “tập thể” được vận dụng “đại trà” trong các lĩnh vực phi kinh tế, chẳng hạn
như “làm chủ tập thể”, “tập thể lãnh đạo” hoặc “quyết định tập
thể”,…
Chắc chắn
khái niệm “tập thể” được nêu trên không phải “cha chung”, thậm chí cũng chẳng có
“họ hàng xa” gì với “cha chung”, thế thì tại sao có nhiều thứ của “tập thể” lại
“không ai khóc”?
Nhìn ra đường
thấy rất nhiều vụ tai nạn giao thông; nhìn vào chợ - kể cả siêu thị - thực phẩm
bẩn tràn lan; nhìn lên rừng: gần hết cây; nhìn xuống sông, xuống biển tôm cá cạn
kiệt.
Chỉ một vụ
tôm hùm chết ở Phú Yên, sơ sơ cũng khoảng 770.000 con, thiệt hại ước tính khoảng
700 tỷ đồng.
|
|
| ||
|
|
Liên quan đến
những vụ việc ấy, ngoài dân ra có ai “khóc” cùng
dân?
Hàng loạt bài
viết trên các phương tiện truyền thông đại chúng nhằm mục đích “động viên” hay
là chỉ đích danh người cần phải “khóc”:
Tai nạn giao
thông: “xử” lãnh đạo địa phương? (nld.com.vn 19/3/2017)
Thực phẩm bẩn: lãnh đạo địa phương phải chịu trách nhiệm. (Tuoitre.vn 10/5/2016)
Giáo viên dạy thêm không phép, Hiệu trưởng phải chịu trách nhiệm. (Giaoduc.net.vn 15//2/2017)
Thực phẩm bẩn: lãnh đạo địa phương phải chịu trách nhiệm. (Tuoitre.vn 10/5/2016)
Giáo viên dạy thêm không phép, Hiệu trưởng phải chịu trách nhiệm. (Giaoduc.net.vn 15//2/2017)
Về vụ “thực
phẩm bẩn” nhiều ý kiến cho rằng Việt Nam cần quy định một Bộ (cơ quan) duy nhất
chịu trách nhiệm an toàn thực phẩm thay vì ba Bộ Y tế, Công thương, Nông nghiệp
như hiện nay.
Có điều chẳng
Bộ nào tự nguyện nhận cái “của nợ” (thực phẩm bẩn) ấy dù tất cả các bộ được sinh
ra để phục vụ nhân dân.
|
Bởi thế, dân
mới có lý luận rằng: Cứ để “bẩn” như hiện nay, có xảy ra chuyện gì mỗi bên chịu
một tí, đôi khi lại còn tìm được lý do đổ lỗi cho bên kia, thế mới là nhất cử
nhưng “ba bốn tiện”!
|
Chính vì được
“tập thể” quan tâm như vậy nên suốt mấy chục năm qua, ngành Sư phạm vẫn chưa
thoát cảnh “chuột chạy cùng sào”. Đội ngũ giáo viên phổ thông cũng rơi vào tình
trạng “một cổ ba tròng” như thực phẩm, chuyên môn do ngành Giáo dục quản, nhân
sự do bên Tổ chức/Nội vụ quản còn quỹ lương thì do Tài chính
nắm.
Chuyện xử lý
một vụ án phụ thuộc vào quyết định của “liên ngành” báo chí đã đề cập quá
nhiều.
Thông thường
“Liên ngành” là bộ tam “Điều tra - Kiểm sát - Tòa án”, đôi khi còn có thêm sự
chỉ đạo của cấp ủy hoặc cơ quan chính quyền.
Với cách làm
việc “tập thể” như vậy, nếu xảy ra án oan sai đương nhiên sẽ chẳng có cơ quan
nào phải gánh chịu một mình, và cũng đương nhiên chẳng ai trong “liên ngành”
phải bỏ tiền túi ra đến bù cho người bị oan sai.
Chuyện quản
lý nợ công cũng thế, lại cũng ba cơ quan cùng tham gia vào quá trình “vay tiền,
tiêu tiền và trả nợ”.
Có lẽ đây là
sự sáng tạo độc đáo của Việt Nam nên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân mới
cho rằng: “một người đi đàm phán vay, một
người phân bổ số tiền vay, một người đi trả nợ. Đây là điểm bất hợp lý mà chẳng
quốc gia nào giống như chúng ta”!
Không phải
năm 2017 này những người có trọng trách mới phát hiện ra cái việc “chẳng quốc
gia nào giống như chúng ta”.
Chín năm
trước, nhiều đại biểu của dân đã nói, đã chỉ rõ sự phi lý trong quản lý tiền vay
của Nhà nước nhưng “Ủy ban Thường vụ Quốc hội tiếp thu
giải trình trước Quốc hội và kết luận tạm thời trước mắt sẽ thực hiện như vậy và
tiếp tục nghiên cứu để sửa đổi.
Đến nay, qua
9 năm tổ chức thực hiện, tại lần sửa đổi này cũng chưa được thể hiện trong dự
thảo luật”.
[1]
Nguyên Chủ
tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, gần cuối nhiệm kỳ đã phải thốt lên:
“Thủ tục hành chính với dân giờ cay
nghiệt, độc ác lắm”.
|
Chủ tịch Quốc
hội đương nhiệm thì cho rằng “chẳng quốc gia nào giống như chúng
ta” trong chuyện vay tiền, tiêu tiền
và trả nợ!
|
Từ ý kiến của
hai vị Chủ tịch Quốc hội về quản lý nợ công và nền hành chính công, từ các dẫn chứng về
quản lý thực phẩm, quản lý cán bộ,… có thể thấy rằng những năm qua, quá nhiều
thứ của chúng ta “chẳng giống quốc gia nào”.
Có phải vì
thế mà chúng ta - dù có rừng vàng, biển bạc, có người dân cần cù thông minh,
chịu khó - nhưng chỉ mới lọt vào hàng ngũ quốc gia có thu nhập trung
bình?
Sẽ thế nào
nếu trong tương lai, chúng ta đảo ngược tình hình từ chỗ “chẳng quốc gia nào
giống như chúng ta” thành “chúng ta chẳng giống như quốc gia
nào”?
Chúng ta khác
người thì rõ rồi, vấn đề là khác như thế nào?
Đó là nhận
thức về vai trò của người đứng đầu trong điều hành, quản lý nhà
nước.
Nếu không có
người dám làm, dám chịu, nếu cái gì cũng “tập thể”, cũng “liên ngành” thì câu
hỏi mà Đài Tiếng nói Việt Nam nêu lên: “Vì sao “một bộ phận không nhỏ” cán
bộ cứ mãi suy thoái đạo đức?” vẫn mãi sẽ không tìm được câu trả
lời. [2]
Muốn trả lời,
cách tốt nhất là trở về quá khứ, khi “Tổ đổi công”, “Hợp tác xã” không còn phát
huy tác dụng, khi đất nước thiếu ăn thì “Khoán 10” ra đời và đất nước trở nên
“thừa” lương thực.
Mỗi năm xuất
khẩu 6-7 triệu tấn gạo là minh chứng cho thấy khi người nông dân làm chủ mảnh
đất của mình thì họ có cách - với sự hỗ trợ của khoa học, kỹ thuật - đưa đất
nước lên vị trí đứng đầu thế giới về xuất khẩu
gạo.
Không phải
ngẫu nhiên gần đây, vai trò của doanh nghiệp và doanh nhân, đặc biệt là doanh
nghiệp tư nhân, được Chính phủ xác định là trọng tâm phục
vụ.
Tại Đại hội
XII, Trung ương khẳng định: “… kinh tế tư nhân là một động lực
quan trọng của nền kinh tế; các chủ thể thuộc các thành phần kinh tế bình đẳng,
hợp tác và cạnh tranh theo pháp luật”.
Cũng tại Đại
hội XII, lần đầu tiên Đảng ta khẳng định chủ trương: “khuyến khích hình
thành các tập đoàn kinh tế tư nhân đa sở hữu và tư nhân góp vốn vào các tập đoàn
kinh tế nhà nước”.
[3]
Điều này cho
thấy trong phát triển kinh tế, quan điểm của Đảng đã có những thay đổi căn bản,
không còn dị nghị với các “ông chủ”, không nhất thiết phải là “tập thể lãnh đạo”
bởi trong các doanh nghiệp tư nhân, doanh nhân (chứ không phải tập thể) nắm
quyền quyết định thành bại của doanh nghiệp.
|
Vậy chúng ta
có hy vọng trong tương lai gần, quan điểm tiến bộ trong kinh tế này sẽ được áp
dụng cho công tác cán bộ, cho chỉ đạo điều hành, cho quản lý nhà
nước?
|
Nói rõ hơn,
liệu trong các lĩnh vực đó, chúng ta có thể loại bỏ “quyết định tập thể” để công
nhận quyền quyết định của người đứng đầu?
Một khi đất
nước được lập trình theo “cơ chế tập thể”, cái gì cũng do một “tập thể” nào đó
quản lý thì hậu quả là nếu có sai sót “tập thể” sẽ chịu trách nhiệm chứ không
phải một cá nhân nào đó.
Vấn đề là
“các tập thể” đã chịu trách nhiệm thế nào trước dân, trước vận mệnh quốc gia và
trước lịch sử dân tộc khi để xảy ra sai phạm?
Bài viết “Xử
lý trách nhiệm người đứng đầu khi để xảy ra tham nhũng trong cơ quan, tổ chức,
đơn vị” trên Trang Thông tin điện tử tổng hợp Ban Nội chính Trung ương có
đoạn:
“Thực tế cho thấy, khi
tham nhũng được phát hiện, hầu như không ai dám đứng ra nhận trách nhiệm; khi
thì người đứng đầu, lúc thì là cấp phó của người đứng đầu, ai cũng cho rằng mình
là người ngoài cuộc, đổ lỗi cho nhau.
Nhiều trường
hợp, người có thẩm quyền còn nể nang, né tránh, trong việc xử lý kỷ luật đối với
người đứng đầu để xảy ra tham nhũng”.
[4]
Khi một cá
nhân phụ trách dưới sự lãnh đạo của “tập thể” thì người ta có trăm nghìn lý do
để không nhận trách nhiệm, để “đổ lỗi cho nhau” mà thực chất là đổ trách nhiệm
về phía “tập thể” và cũng từng ấy lý do khiến “người có thẩm quyền nể nang, né
tránh” bởi đơn giản vì sợ “rút dây động rừng”.
Chủ trương
“Nhất thể hóa” các chức danh Đảng và chính quyền đang được thí điểm thực hiện
tại Quảng Ninh và một số đơn vị có phải nhằm khắc phục chuyện “đổ lỗi cho
nhau”?
|
Về điều này,
không gì rõ ràng hơn ý kiến của ông Nguyễn Xuân Dũng, Phó Giám đốc Sở Nội vụ
tỉnh Thanh Hóa Hóa nhiệm kỳ 2011 - 2016 về chuyện tỉnh này bổ nhiệm thừa lãnh
đạo cấp sở:
|
“Nói thực, lúc đó cũng
không dám nói bởi vì công tác cán bộ trong vụ việc này là công tác của Đảng. Bên
Đảng họ nắm cả và chỉ gửi thông báo sang cho chúng tôi thực hiện tham mưu quyết
định bổ nhiệm thôi”.
[5]
Phải chăng
chính vì có tới “mấy bên” liên quan đến bổ nhiệm cán bộ (Thường vụ tỉnh, Ban Tổ
chức, Ban Cán sự Đảng Ủy ban Nhân dân tỉnh, Sở Nội vụ,..), nên đây là quyết định
của “tập thể” và cuối cùng không thể quy trách nhiệm cho bất kỳ bên
nào?
Có người đã
mạnh dạn nêu ý kiến: “là tư lệnh ngành, tôi phải được toàn
quyền quyết định”, tiếc rằng hình như đó là ý kiến
duy nhất cho đến thời điểm hiện tại.
Sợ chịu trách
nhiệm đã trở thành đặc tính cố hữu của một bộ phận không nhỏ cán bộ, kể cả một
số người giữ chức vụ quan trọng.
Chính vì thế
họ mới dựa vào “tập thể”, xem “tập thể” là lá bùa hộ mệnh, là “cái rọ an
toàn” trên con đường quan lộ.
Khi một
người, vừa nắm chủ trương vừa nắm quyền lực thực hiện chủ trương đó thì không có
lý do gì để đổ lỗi cho người khác khi người đó không hoàn thành nhiệm vụ, nhất
là khi gây thiệt hại trong phạm vi trách nhiệm được
giao.
Có một vấn đề
“chung” thậm chí là “rất chung” đang làm nóng dư luận, ấy là Giáo
dục.
Dù được Hiến
pháp quy định là “quốc sách hàng đầu” nhưng Giáo dục bị chi phối bởi ba đạo
luật: Luật Giáo dục, Luật Giáo dục Đại học, Luật Giáo dục Nghề
nghiệp.
Bị phân mảnh
quản lý cho các bộ, ngành, địa phương kể cả doanh nghiệp và tổ chức quần
chúng.
Hậu quả của
quá trình “cha chung” đó là một nền giáo dục tụt hậu, không đáp ứng được việc
đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao cho kinh tế, nghiên cứu và quản lý xã
hội.
Quốc hội khóa
14 đã phải miễn nhiệm tới ba người (Trịnh Xuân Thanh, Đặng Thị Nguyệt Hường, Võ
Kim Cự), vấn đề là nếu không qua “Hội nghị hiệp thương”, nếu không có ý kiến của
“tập thể” những người này có thể trúng cử?
|
Khi đương sự
bị miễn nhiệm vai trò đại biểu Quốc hội thì người/cơ quan giới thiệu có vô
can?
|
Người viết
cho rằng, Trung ương nên đẩy nhanh tiến trình “nhất thể hóa” bằng việc ban hành
các quy định pháp luật, trong đó cần có luật riêng về nhiệm vụ, quyền hạn, trách
nhiệm của người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đoàn
thể.
Cần đồng bộ
hóa các mức độ kỷ luật của Đảng với tội danh trong Luật Hình sự, chẳng hạn hình
thức cảnh cáo trong Đảng tương đương (hoặc thấp hơn hay cao hơn) so với tội danh
“ít nghiêm trọng” quy định trong luật?
Cần luật hóa
trách nhiệm của người giới thiệu, tiến cử, đề bạt các cá nhân đảm nhiệm vai trò
lãnh đạo.
Nếu bố trí,
đề bạt, tiến cử nhầm những cán bộ xấu, cán bộ không đủ phẩm chất, tiêu chuẩn thì
người bố trí, đề bạt, tiến cử phải bị xử lý cả về phía Đảng lẫn phía Chính
quyền.
Chính vì “cha
chung không ai khóc” nên những điều nhà bác học lỗi lạc Lê Quý Đôn (1726 -1784)
chỉ ra từ hơn 200 năm trước về nguy cơ mất nước:
“Trẻ không kính già,
trò không trọng thầy, binh kiêu tướng thoái, tham nhũng tràn lan, sĩ phu ngoảnh
mặt” cho đến hôm nay vẫn giữ nguyên
tính thời sự.
Làm công bộc
của dân, không quan trọng khi dân khen, quan trọng là việc mình
làm.
Làm việc tốt
cho quốc gia, dân tộc có thể hàng chục, hàng trăm năm sau mới được công nhận. Đó
mới là tiếng thơm để dành cho hậu thế chứ không phải những câu xưng tụng chỉ chờ
có dịp là vội vã vang lên.
Tài liệu tham
khảo:
[1] http://hanoimoi.com.vn/Tin-tuc/Kinh-te/870121/3-co-quan-cung-quan-no-cong-bat-hop-ly-khong-giong-quoc-gia-nao
[2] http://vov.vn/chinh-tri/dang/vi-sao-mot-bo-phan-khong-nho-can-bo-cu-mai-suy-thoai-dao-duc-554437.vov
[3] http://www.tapchicongsan.org.vn/Home/Nghiencuu-Traodoi/2016/41886/Quan-diem-cua-Dang-ve-kinh-te-tu-nhan-qua-cac-ky.aspx
[4] http://noichinh.vn/nghien-cuu-trao-doi/201502/xu-ly-trach-nhiem-nguoi-dung-dau-khi-de-xay-ra-tham-nhung-trong-co-quan-to-chuc-don-vi-296984/
[5] http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Thuong-vu-Tinh-Thanh-Hoa-bo-nhiem-nhieu-cap-pho-trai-luat-sao-khong-ai-to-cao-post177104.gd
Xuân
Dương
Xuân Dương
"Chính vì “cha chung không ai khóc”
nên những điều nhà bác học lỗi lạc Lê Quý Đôn (1726 -1784) chỉ ra từ hơn 200 năm
trước về nguy cơ mất nước:
“Trẻ không kính
già, trò không trọng thầy, binh kiêu tướng thoái, tham nhũng tràn lan, sĩ phu
ngoảnh mặt”
cho đến
hôm nay vẫn giữ nguyên tính thời sự.
Làm công
bộc của dân, không quan trọng khi dân khen, quan trọng là việc mình
làm.
Làm việc tốt cho quốc
gia, dân tộc có thể hàng chục, hàng trăm năm sau mới được công nhận. Đó mới là
tiếng thơm để dành cho hậu thế chứ không phải những câu xưng tụng chỉ chờ có dịp
là vội vã vang lên."

Thế kỷ 21: Bệnh viên thiếu
giường
(GDVN) - Nhìn
ra đường thấy rất nhiều vụ tai nạn giao thông; nhìn vào chợ - kể cả siêu thị -
thực phẩm bẩn tràn lan; nhìn lên rừng: gần hết
cây...
Các cụ nhà ta
ngày xưa dùng câu “cha chung không ai khóc” để nói đến chuyện những gì là của
chung thường không được quan tâm, bị bỏ mặc không ai ngó ngàng
tới.
Hàm ý trong
câu nói này là phê phán thái độ vô trách nhiệm đối với việc chung, tài sản chung
bao gồm cả của tập thể và nhà nước.
Sau cải cách
ruộng đất, vùng nông thôn xuất hiện hình thức “Tổ đổi công”, “Hợp tác xã”, đó là
mô hình “tập thể” đầu tiên của nền kinh tế Việt
Nam.
Dần dần khái
niệm “tập thể” được vận dụng “đại trà” trong các lĩnh vực phi kinh tế, chẳng hạn
như “làm chủ tập thể”, “tập thể lãnh đạo” hoặc “quyết định tập
thể”,…
Chắc chắn
khái niệm “tập thể” được nêu trên không phải “cha chung”, thậm chí cũng chẳng có
“họ hàng xa” gì với “cha chung”, thế thì tại sao có nhiều thứ của “tập thể” lại
“không ai khóc”?
Nhìn ra đường
thấy rất nhiều vụ tai nạn giao thông; nhìn vào chợ - kể cả siêu thị - thực phẩm
bẩn tràn lan; nhìn lên rừng: gần hết cây; nhìn xuống sông, xuống biển tôm cá cạn
kiệt.
Chỉ một vụ
tôm hùm chết ở Phú Yên, sơ sơ cũng khoảng 770.000 con, thiệt hại ước tính khoảng
700 tỷ đồng.

Viêt
Nam có điểm bất hợp lý mà chẳng quốc gia nào giống như chúng ta. (Ảnh minh họa:
nguồn tuoitre.vn).
Liên quan đến
những vụ việc ấy, ngoài dân ra có ai “khóc” cùng
dân?
Hàng loạt bài
viết trên các phương tiện truyền thông đại chúng nhằm mục đích “động viên” hay
là chỉ đích danh người cần phải “khóc”:
Tai nạn giao
thông: “xử” lãnh đạo địa phương? (nld.com.vn 19/3/2017)
Thực phẩm bẩn: lãnh
đạo địa phương phải chịu trách nhiệm. (Tuoitre.vn 10/5/2016)
Giáo viên dạy
thêm không phép, Hiệu trưởng phải chịu trách nhiệm. (Giaoduc.net.vn
15//2/2017)
Về vụ “thực
phẩm bẩn” nhiều ý kiến cho rằng Việt Nam cần quy định một Bộ (cơ quan) duy nhất
chịu trách nhiệm an toàn thực phẩm thay vì ba Bộ Y tế, Công thương, Nông nghiệp
như hiện nay.
Có điều chẳng
Bộ nào tự nguyện nhận cái “của nợ” (thực phẩm bẩn) ấy dù tất cả các bộ được sinh
ra để phục vụ nhân dân.
Bởi thế, dân
mới có lý luận rằng: Cứ để “bẩn” như hiện nay, có xảy ra chuyện gì mỗi bên chịu
một tí, đôi khi lại còn tìm được lý do đổ lỗi cho bên kia, thế mới là nhất cử
nhưng “ba bốn tiện”!
Chính vì được
“tập thể” quan tâm như vậy nên suốt mấy chục năm qua, ngành Sư phạm vẫn chưa
thoát cảnh “chuột chạy cùng sào”. Đội ngũ giáo viên phổ thông cũng rơi vào tình
trạng “một cổ ba tròng” như thực phẩm, chuyên môn do ngành Giáo dục quản, nhân
sự do bên Tổ chức/Nội vụ quản còn quỹ lương thì do Tài chính
nắm.
Chuyện xử lý
một vụ án phụ thuộc vào quyết định của “liên ngành” báo chí đã đề cập quá
nhiều.
Thông thường
“Liên ngành” là bộ tam “Điều tra - Kiểm sát - Tòa án”, đôi khi còn có thêm sự
chỉ đạo của cấp ủy hoặc cơ quan chính quyền.
Với cách làm
việc “tập thể” như vậy, nếu xảy ra án oan sai đương nhiên sẽ chẳng có cơ quan
nào phải gánh chịu một mình, và cũng đương nhiên chẳng ai trong “liên ngành”
phải bỏ tiền túi ra đến bù cho người bị oan sai.
Chuyện quản
lý nợ công cũng thế, lại cũng ba cơ quan cùng tham gia vào quá trình “vay tiền,
tiêu tiền và trả nợ”.
Có lẽ đây là
sự sáng tạo độc đáo của Việt Nam nên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân mới
cho rằng: “một người đi đàm phán vay, một
người phân bổ số tiền vay, một người đi trả nợ. Đây là điểm bất hợp lý mà chẳng
quốc gia nào giống như chúng ta”!
Không phải
năm 2017 này những người có trọng trách mới phát hiện ra cái việc “chẳng quốc
gia nào giống như chúng ta”.
Chín năm
trước, nhiều đại biểu của dân đã nói, đã chỉ rõ sự phi lý trong quản lý tiền vay
của Nhà nước nhưng “Ủy ban Thường vụ Quốc hội tiếp thu
giải trình trước Quốc hội và kết luận tạm thời trước mắt sẽ thực hiện như vậy và
tiếp tục nghiên cứu để sửa đổi.
Đến nay, qua
9 năm tổ chức thực hiện, tại lần sửa đổi này cũng chưa được thể hiện trong dự
thảo luật”.
[1]
Nguyên Chủ
tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, gần cuối nhiệm kỳ đã phải thốt lên:
“Thủ tục hành chính với dân giờ cay
nghiệt, độc ác lắm”.
Chủ tịch Quốc
hội đương nhiệm thì cho rằng “chẳng quốc gia nào giống như chúng
ta” trong chuyện vay tiền, tiêu tiền
và trả nợ!
Từ ý kiến của
hai vị Chủ tịch Quốc hội về quản lý nợ công và nền hành chính công, từ các dẫn chứng về
quản lý thực phẩm, quản lý cán bộ,… có thể thấy rằng những năm qua, quá nhiều
thứ của chúng ta “chẳng giống quốc gia nào”.
Có phải vì
thế mà chúng ta - dù có rừng vàng, biển bạc, có người dân cần cù thông minh,
chịu khó - nhưng chỉ mới lọt vào hàng ngũ quốc gia có thu nhập trung
bình?
Sẽ thế nào
nếu trong tương lai, chúng ta đảo ngược tình hình từ chỗ “chẳng quốc gia nào
giống như chúng ta” thành “chúng ta chẳng giống như quốc gia
nào”?
Chúng ta khác
người thì rõ rồi, vấn đề là khác như thế nào?
Đó là nhận
thức về vai trò của người đứng đầu trong điều hành, quản lý nhà
nước.
Nếu không có
người dám làm, dám chịu, nếu cái gì cũng “tập thể”, cũng “liên ngành” thì câu
hỏi mà Đài Tiếng nói Việt Nam nêu lên: “Vì sao “một bộ phận không nhỏ” cán
bộ cứ mãi suy thoái đạo đức?” vẫn mãi sẽ không tìm được câu trả
lời. [2]
Muốn trả lời,
cách tốt nhất là trở về quá khứ, khi “Tổ đổi công”, “Hợp tác xã” không còn phát
huy tác dụng, khi đất nước thiếu ăn thì “Khoán 10” ra đời và đất nước trở nên
“thừa” lương thực.
Mỗi năm xuất
khẩu 6-7 triệu tấn gạo là minh chứng cho thấy khi người nông dân làm chủ mảnh
đất của mình thì họ có cách - với sự hỗ trợ của khoa học, kỹ thuật - đưa đất
nước lên vị trí đứng đầu thế giới về xuất khẩu
gạo.
Không phải
ngẫu nhiên gần đây, vai trò của doanh nghiệp và doanh nhân, đặc biệt là doanh
nghiệp tư nhân, được Chính phủ xác định là trọng tâm phục
vụ.
Tại Đại hội
XII, Trung ương khẳng định: “… kinh tế tư nhân là một động lực
quan trọng của nền kinh tế; các chủ thể thuộc các thành phần kinh tế bình đẳng,
hợp tác và cạnh tranh theo pháp luật”.
Cũng tại Đại
hội XII, lần đầu tiên Đảng ta khẳng định chủ trương: “khuyến khích hình
thành các tập đoàn kinh tế tư nhân đa sở hữu và tư nhân góp vốn vào các tập đoàn
kinh tế nhà nước”.
[3]
Điều này cho
thấy trong phát triển kinh tế, quan điểm của Đảng đã có những thay đổi căn bản,
không còn dị nghị với các “ông chủ”, không nhất thiết phải là “tập thể lãnh đạo”
bởi trong các doanh nghiệp tư nhân, doanh nhân (chứ không phải tập thể) nắm
quyền quyết định thành bại của doanh nghiệp.
Vậy chúng ta
có hy vọng trong tương lai gần, quan điểm tiến bộ trong kinh tế này sẽ được áp
dụng cho công tác cán bộ, cho chỉ đạo điều hành, cho quản lý nhà
nước?
Nói rõ hơn,
liệu trong các lĩnh vực đó, chúng ta có thể loại bỏ “quyết định tập thể” để công
nhận quyền quyết định của người đứng đầu?
Một khi đất
nước được lập trình theo “cơ chế tập thể”, cái gì cũng do một “tập thể” nào đó
quản lý thì hậu quả là nếu có sai sót “tập thể” sẽ chịu trách nhiệm chứ không
phải một cá nhân nào đó.
Vấn đề là
“các tập thể” đã chịu trách nhiệm thế nào trước dân, trước vận mệnh quốc gia và
trước lịch sử dân tộc khi để xảy ra sai phạm?
Bài viết “Xử
lý trách nhiệm người đứng đầu khi để xảy ra tham nhũng trong cơ quan, tổ chức,
đơn vị” trên Trang Thông tin điện tử tổng hợp Ban Nội chính Trung ương có
đoạn:
“Thực tế cho thấy, khi
tham nhũng được phát hiện, hầu như không ai dám đứng ra nhận trách nhiệm; khi
thì người đứng đầu, lúc thì là cấp phó của người đứng đầu, ai cũng cho rằng mình
là người ngoài cuộc, đổ lỗi cho nhau.
Nhiều trường
hợp, người có thẩm quyền còn nể nang, né tránh, trong việc xử lý kỷ luật đối với
người đứng đầu để xảy ra tham nhũng”.
[4]
Khi một cá
nhân phụ trách dưới sự lãnh đạo của “tập thể” thì người ta có trăm nghìn lý do
để không nhận trách nhiệm, để “đổ lỗi cho nhau” mà thực chất là đổ trách nhiệm
về phía “tập thể” và cũng từng ấy lý do khiến “người có thẩm quyền nể nang, né
tránh” bởi đơn giản vì sợ “rút dây động rừng”.
Chủ trương
“Nhất thể hóa” các chức danh Đảng và chính quyền đang được thí điểm thực hiện
tại Quảng Ninh và một số đơn vị có phải nhằm khắc phục chuyện “đổ lỗi cho
nhau”?
Về điều này,
không gì rõ ràng hơn ý kiến của ông Nguyễn Xuân Dũng, Phó Giám đốc Sở Nội vụ
tỉnh Thanh Hóa Hóa nhiệm kỳ 2011 - 2016 về chuyện tỉnh này bổ nhiệm thừa lãnh
đạo cấp sở:
“Nói thực, lúc đó cũng
không dám nói bởi vì công tác cán bộ trong vụ việc này là công tác của Đảng. Bên
Đảng họ nắm cả và chỉ gửi thông báo sang cho chúng tôi thực hiện tham mưu quyết
định bổ nhiệm thôi”.
[5]
Phải chăng
chính vì có tới “mấy bên” liên quan đến bổ nhiệm cán bộ (Thường vụ tỉnh, Ban Tổ
chức, Ban Cán sự Đảng Ủy ban Nhân dân tỉnh, Sở Nội vụ,..), nên đây là quyết định
của “tập thể” và cuối cùng không thể quy trách nhiệm cho bất kỳ bên
nào?
Có người đã
mạnh dạn nêu ý kiến: “là tư lệnh ngành, tôi phải được toàn
quyền quyết định”, tiếc rằng hình như đó là ý kiến
duy nhất cho đến thời điểm hiện tại.
Sợ chịu trách
nhiệm đã trở thành đặc tính cố hữu của một bộ phận không nhỏ cán bộ, kể cả một
số người giữ chức vụ quan trọng.
Chính vì thế
họ mới dựa vào “tập thể”, xem “tập thể” là lá bùa hộ mệnh, là “cái rọ an
toàn” trên con đường quan lộ.
Khi một
người, vừa nắm chủ trương vừa nắm quyền lực thực hiện chủ trương đó thì không có
lý do gì để đổ lỗi cho người khác khi người đó không hoàn thành nhiệm vụ, nhất
là khi gây thiệt hại trong phạm vi trách nhiệm được
giao.
Có một vấn đề
“chung” thậm chí là “rất chung” đang làm nóng dư luận, ấy là Giáo
dục.
Dù được Hiến
pháp quy định là “quốc sách hàng đầu” nhưng Giáo dục bị chi phối bởi ba đạo
luật: Luật Giáo dục, Luật Giáo dục Đại học, Luật Giáo dục Nghề
nghiệp.
Bị phân mảnh
quản lý cho các bộ, ngành, địa phương kể cả doanh nghiệp và tổ chức quần
chúng.
Hậu quả của
quá trình “cha chung” đó là một nền giáo dục tụt hậu, không đáp ứng được việc
đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao cho kinh tế, nghiên cứu và quản lý xã
hội.
Quốc hội khóa
14 đã phải miễn nhiệm tới ba người (Trịnh Xuân Thanh, Đặng Thị Nguyệt Hường, Võ
Kim Cự), vấn đề là nếu không qua “Hội nghị hiệp thương”, nếu không có ý kiến của
“tập thể” những người này có thể trúng cử?
Khi đương sự
bị miễn nhiệm vai trò đại biểu Quốc hội thì người/cơ quan giới thiệu có vô
can?
Người viết
cho rằng, Trung ương nên đẩy nhanh tiến trình “nhất thể hóa” bằng việc ban hành
các quy định pháp luật, trong đó cần có luật riêng về nhiệm vụ, quyền hạn, trách
nhiệm của người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đoàn
thể.
Cần đồng bộ
hóa các mức độ kỷ luật của Đảng với tội danh trong Luật Hình sự, chẳng hạn hình
thức cảnh cáo trong Đảng tương đương (hoặc thấp hơn hay cao hơn) so với tội danh
“ít nghiêm trọng” quy định trong luật?
Cần luật hóa
trách nhiệm của người giới thiệu, tiến cử, đề bạt các cá nhân đảm nhiệm vai trò
lãnh đạo.
Nếu bố trí,
đề bạt, tiến cử nhầm những cán bộ xấu, cán bộ không đủ phẩm chất, tiêu chuẩn thì
người bố trí, đề bạt, tiến cử phải bị xử lý cả về phía Đảng lẫn phía Chính
quyền.
Chính vì “cha
chung không ai khóc” nên những điều nhà bác học lỗi lạc Lê Quý Đôn (1726 -1784)
chỉ ra từ hơn 200 năm trước về nguy cơ mất nước:
“Trẻ không kính già,
trò không trọng thầy, binh kiêu tướng thoái, tham nhũng tràn lan, sĩ phu ngoảnh
mặt” cho đến hôm nay vẫn giữ nguyên
tính thời sự.
Làm công bộc
của dân, không quan trọng khi dân khen, quan trọng là việc mình
làm.
Làm việc tốt
cho quốc gia, dân tộc có thể hàng chục, hàng trăm năm sau mới được công nhận. Đó
mới là tiếng thơm để dành cho hậu thế chứ không phải những câu xưng tụng chỉ chờ
có dịp là vội vã vang lên.
Tài liệu tham
khảo:
[1] http://hanoimoi.com.vn/Tin-tuc/Kinh-te/870121/3-co-quan-cung-quan-no-cong-bat-hop-ly-khong-giong-quoc-gia-nao
[2] http://vov.vn/chinh-tri/dang/vi-sao-mot-bo-phan-khong-nho-can-bo-cu-mai-suy-thoai-dao-duc-554437.vov
[3] http://www.tapchicongsan.org.vn/Home/Nghiencuu-Traodoi/2016/41886/Quan-diem-cua-Dang-ve-kinh-te-tu-nhan-qua-cac-ky.aspx
[4] http://noichinh.vn/nghien-cuu-trao-doi/201502/xu-ly-trach-nhiem-nguoi-dung-dau-khi-de-xay-ra-tham-nhung-trong-co-quan-to-chuc-don-vi-296984/
[5] http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Thuong-vu-Tinh-Thanh-Hoa-bo-nhiem-nhieu-cap-pho-trai-luat-sao-khong-ai-to-cao-post177104.gd
Xuân
Dương
"Chính vì “cha chung không ai khóc”
nên những điều nhà bác học lỗi lạc Lê Quý Đôn (1726 -1784) chỉ ra từ hơn 200 năm
trước về nguy cơ mất nước:
“Trẻ không kính
già, trò không trọng thầy, binh kiêu tướng thoái, tham nhũng tràn lan, sĩ phu
ngoảnh mặt”
cho đến
hôm nay vẫn giữ nguyên tính thời sự.
Làm công
bộc của dân, không quan trọng khi dân khen, quan trọng là việc mình
làm.
Làm việc tốt cho quốc
gia, dân tộc có thể hàng chục, hàng trăm năm sau mới được công nhận. Đó mới là
tiếng thơm để dành cho hậu thế chứ không phải những câu xưng tụng chỉ chờ có dịp
là vội vã vang lên."
![]() |
| Thế kỷ 21: Bệnh viên thiếu giường |
(GDVN) - Nhìn
ra đường thấy rất nhiều vụ tai nạn giao thông; nhìn vào chợ - kể cả siêu thị -
thực phẩm bẩn tràn lan; nhìn lên rừng: gần hết
cây...
Các cụ nhà ta
ngày xưa dùng câu “cha chung không ai khóc” để nói đến chuyện những gì là của
chung thường không được quan tâm, bị bỏ mặc không ai ngó ngàng
tới.
Hàm ý trong
câu nói này là phê phán thái độ vô trách nhiệm đối với việc chung, tài sản chung
bao gồm cả của tập thể và nhà nước.
Sau cải cách
ruộng đất, vùng nông thôn xuất hiện hình thức “Tổ đổi công”, “Hợp tác xã”, đó là
mô hình “tập thể” đầu tiên của nền kinh tế Việt
Nam.
Dần dần khái
niệm “tập thể” được vận dụng “đại trà” trong các lĩnh vực phi kinh tế, chẳng hạn
như “làm chủ tập thể”, “tập thể lãnh đạo” hoặc “quyết định tập
thể”,…
Chắc chắn
khái niệm “tập thể” được nêu trên không phải “cha chung”, thậm chí cũng chẳng có
“họ hàng xa” gì với “cha chung”, thế thì tại sao có nhiều thứ của “tập thể” lại
“không ai khóc”?
Nhìn ra đường
thấy rất nhiều vụ tai nạn giao thông; nhìn vào chợ - kể cả siêu thị - thực phẩm
bẩn tràn lan; nhìn lên rừng: gần hết cây; nhìn xuống sông, xuống biển tôm cá cạn
kiệt.
Chỉ một vụ
tôm hùm chết ở Phú Yên, sơ sơ cũng khoảng 770.000 con, thiệt hại ước tính khoảng
700 tỷ đồng.
|
|
| ||
|
|
Liên quan đến
những vụ việc ấy, ngoài dân ra có ai “khóc” cùng
dân?
Hàng loạt bài
viết trên các phương tiện truyền thông đại chúng nhằm mục đích “động viên” hay
là chỉ đích danh người cần phải “khóc”:
Tai nạn giao
thông: “xử” lãnh đạo địa phương? (nld.com.vn 19/3/2017)
Thực phẩm bẩn: lãnh đạo địa phương phải chịu trách nhiệm. (Tuoitre.vn 10/5/2016)
Giáo viên dạy thêm không phép, Hiệu trưởng phải chịu trách nhiệm. (Giaoduc.net.vn 15//2/2017)
Thực phẩm bẩn: lãnh đạo địa phương phải chịu trách nhiệm. (Tuoitre.vn 10/5/2016)
Giáo viên dạy thêm không phép, Hiệu trưởng phải chịu trách nhiệm. (Giaoduc.net.vn 15//2/2017)
Về vụ “thực
phẩm bẩn” nhiều ý kiến cho rằng Việt Nam cần quy định một Bộ (cơ quan) duy nhất
chịu trách nhiệm an toàn thực phẩm thay vì ba Bộ Y tế, Công thương, Nông nghiệp
như hiện nay.
Có điều chẳng
Bộ nào tự nguyện nhận cái “của nợ” (thực phẩm bẩn) ấy dù tất cả các bộ được sinh
ra để phục vụ nhân dân.
|
Bởi thế, dân
mới có lý luận rằng: Cứ để “bẩn” như hiện nay, có xảy ra chuyện gì mỗi bên chịu
một tí, đôi khi lại còn tìm được lý do đổ lỗi cho bên kia, thế mới là nhất cử
nhưng “ba bốn tiện”!
|
Chính vì được
“tập thể” quan tâm như vậy nên suốt mấy chục năm qua, ngành Sư phạm vẫn chưa
thoát cảnh “chuột chạy cùng sào”. Đội ngũ giáo viên phổ thông cũng rơi vào tình
trạng “một cổ ba tròng” như thực phẩm, chuyên môn do ngành Giáo dục quản, nhân
sự do bên Tổ chức/Nội vụ quản còn quỹ lương thì do Tài chính
nắm.
Chuyện xử lý
một vụ án phụ thuộc vào quyết định của “liên ngành” báo chí đã đề cập quá
nhiều.
Thông thường
“Liên ngành” là bộ tam “Điều tra - Kiểm sát - Tòa án”, đôi khi còn có thêm sự
chỉ đạo của cấp ủy hoặc cơ quan chính quyền.
Với cách làm
việc “tập thể” như vậy, nếu xảy ra án oan sai đương nhiên sẽ chẳng có cơ quan
nào phải gánh chịu một mình, và cũng đương nhiên chẳng ai trong “liên ngành”
phải bỏ tiền túi ra đến bù cho người bị oan sai.
Chuyện quản
lý nợ công cũng thế, lại cũng ba cơ quan cùng tham gia vào quá trình “vay tiền,
tiêu tiền và trả nợ”.
Có lẽ đây là
sự sáng tạo độc đáo của Việt Nam nên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân mới
cho rằng: “một người đi đàm phán vay, một
người phân bổ số tiền vay, một người đi trả nợ. Đây là điểm bất hợp lý mà chẳng
quốc gia nào giống như chúng ta”!
Không phải
năm 2017 này những người có trọng trách mới phát hiện ra cái việc “chẳng quốc
gia nào giống như chúng ta”.
Chín năm
trước, nhiều đại biểu của dân đã nói, đã chỉ rõ sự phi lý trong quản lý tiền vay
của Nhà nước nhưng “Ủy ban Thường vụ Quốc hội tiếp thu
giải trình trước Quốc hội và kết luận tạm thời trước mắt sẽ thực hiện như vậy và
tiếp tục nghiên cứu để sửa đổi.
Đến nay, qua
9 năm tổ chức thực hiện, tại lần sửa đổi này cũng chưa được thể hiện trong dự
thảo luật”.
[1]
Nguyên Chủ
tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, gần cuối nhiệm kỳ đã phải thốt lên:
“Thủ tục hành chính với dân giờ cay
nghiệt, độc ác lắm”.
|
Chủ tịch Quốc
hội đương nhiệm thì cho rằng “chẳng quốc gia nào giống như chúng
ta” trong chuyện vay tiền, tiêu tiền
và trả nợ!
|
Từ ý kiến của
hai vị Chủ tịch Quốc hội về quản lý nợ công và nền hành chính công, từ các dẫn chứng về
quản lý thực phẩm, quản lý cán bộ,… có thể thấy rằng những năm qua, quá nhiều
thứ của chúng ta “chẳng giống quốc gia nào”.
Có phải vì
thế mà chúng ta - dù có rừng vàng, biển bạc, có người dân cần cù thông minh,
chịu khó - nhưng chỉ mới lọt vào hàng ngũ quốc gia có thu nhập trung
bình?
Sẽ thế nào
nếu trong tương lai, chúng ta đảo ngược tình hình từ chỗ “chẳng quốc gia nào
giống như chúng ta” thành “chúng ta chẳng giống như quốc gia
nào”?
Chúng ta khác
người thì rõ rồi, vấn đề là khác như thế nào?
Đó là nhận
thức về vai trò của người đứng đầu trong điều hành, quản lý nhà
nước.
Nếu không có
người dám làm, dám chịu, nếu cái gì cũng “tập thể”, cũng “liên ngành” thì câu
hỏi mà Đài Tiếng nói Việt Nam nêu lên: “Vì sao “một bộ phận không nhỏ” cán
bộ cứ mãi suy thoái đạo đức?” vẫn mãi sẽ không tìm được câu trả
lời. [2]
Muốn trả lời,
cách tốt nhất là trở về quá khứ, khi “Tổ đổi công”, “Hợp tác xã” không còn phát
huy tác dụng, khi đất nước thiếu ăn thì “Khoán 10” ra đời và đất nước trở nên
“thừa” lương thực.
Mỗi năm xuất
khẩu 6-7 triệu tấn gạo là minh chứng cho thấy khi người nông dân làm chủ mảnh
đất của mình thì họ có cách - với sự hỗ trợ của khoa học, kỹ thuật - đưa đất
nước lên vị trí đứng đầu thế giới về xuất khẩu
gạo.
Không phải
ngẫu nhiên gần đây, vai trò của doanh nghiệp và doanh nhân, đặc biệt là doanh
nghiệp tư nhân, được Chính phủ xác định là trọng tâm phục
vụ.
Tại Đại hội
XII, Trung ương khẳng định: “… kinh tế tư nhân là một động lực
quan trọng của nền kinh tế; các chủ thể thuộc các thành phần kinh tế bình đẳng,
hợp tác và cạnh tranh theo pháp luật”.
Cũng tại Đại
hội XII, lần đầu tiên Đảng ta khẳng định chủ trương: “khuyến khích hình
thành các tập đoàn kinh tế tư nhân đa sở hữu và tư nhân góp vốn vào các tập đoàn
kinh tế nhà nước”.
[3]
Điều này cho
thấy trong phát triển kinh tế, quan điểm của Đảng đã có những thay đổi căn bản,
không còn dị nghị với các “ông chủ”, không nhất thiết phải là “tập thể lãnh đạo”
bởi trong các doanh nghiệp tư nhân, doanh nhân (chứ không phải tập thể) nắm
quyền quyết định thành bại của doanh nghiệp.
|
Vậy chúng ta
có hy vọng trong tương lai gần, quan điểm tiến bộ trong kinh tế này sẽ được áp
dụng cho công tác cán bộ, cho chỉ đạo điều hành, cho quản lý nhà
nước?
|
Nói rõ hơn,
liệu trong các lĩnh vực đó, chúng ta có thể loại bỏ “quyết định tập thể” để công
nhận quyền quyết định của người đứng đầu?
Một khi đất
nước được lập trình theo “cơ chế tập thể”, cái gì cũng do một “tập thể” nào đó
quản lý thì hậu quả là nếu có sai sót “tập thể” sẽ chịu trách nhiệm chứ không
phải một cá nhân nào đó.
Vấn đề là
“các tập thể” đã chịu trách nhiệm thế nào trước dân, trước vận mệnh quốc gia và
trước lịch sử dân tộc khi để xảy ra sai phạm?
Bài viết “Xử
lý trách nhiệm người đứng đầu khi để xảy ra tham nhũng trong cơ quan, tổ chức,
đơn vị” trên Trang Thông tin điện tử tổng hợp Ban Nội chính Trung ương có
đoạn:
“Thực tế cho thấy, khi
tham nhũng được phát hiện, hầu như không ai dám đứng ra nhận trách nhiệm; khi
thì người đứng đầu, lúc thì là cấp phó của người đứng đầu, ai cũng cho rằng mình
là người ngoài cuộc, đổ lỗi cho nhau.
Nhiều trường
hợp, người có thẩm quyền còn nể nang, né tránh, trong việc xử lý kỷ luật đối với
người đứng đầu để xảy ra tham nhũng”.
[4]
Khi một cá
nhân phụ trách dưới sự lãnh đạo của “tập thể” thì người ta có trăm nghìn lý do
để không nhận trách nhiệm, để “đổ lỗi cho nhau” mà thực chất là đổ trách nhiệm
về phía “tập thể” và cũng từng ấy lý do khiến “người có thẩm quyền nể nang, né
tránh” bởi đơn giản vì sợ “rút dây động rừng”.
Chủ trương
“Nhất thể hóa” các chức danh Đảng và chính quyền đang được thí điểm thực hiện
tại Quảng Ninh và một số đơn vị có phải nhằm khắc phục chuyện “đổ lỗi cho
nhau”?
|
Về điều này,
không gì rõ ràng hơn ý kiến của ông Nguyễn Xuân Dũng, Phó Giám đốc Sở Nội vụ
tỉnh Thanh Hóa Hóa nhiệm kỳ 2011 - 2016 về chuyện tỉnh này bổ nhiệm thừa lãnh
đạo cấp sở:
|
“Nói thực, lúc đó cũng
không dám nói bởi vì công tác cán bộ trong vụ việc này là công tác của Đảng. Bên
Đảng họ nắm cả và chỉ gửi thông báo sang cho chúng tôi thực hiện tham mưu quyết
định bổ nhiệm thôi”.
[5]
Phải chăng
chính vì có tới “mấy bên” liên quan đến bổ nhiệm cán bộ (Thường vụ tỉnh, Ban Tổ
chức, Ban Cán sự Đảng Ủy ban Nhân dân tỉnh, Sở Nội vụ,..), nên đây là quyết định
của “tập thể” và cuối cùng không thể quy trách nhiệm cho bất kỳ bên
nào?
Có người đã
mạnh dạn nêu ý kiến: “là tư lệnh ngành, tôi phải được toàn
quyền quyết định”, tiếc rằng hình như đó là ý kiến
duy nhất cho đến thời điểm hiện tại.
Sợ chịu trách
nhiệm đã trở thành đặc tính cố hữu của một bộ phận không nhỏ cán bộ, kể cả một
số người giữ chức vụ quan trọng.
Chính vì thế
họ mới dựa vào “tập thể”, xem “tập thể” là lá bùa hộ mệnh, là “cái rọ an
toàn” trên con đường quan lộ.
Khi một
người, vừa nắm chủ trương vừa nắm quyền lực thực hiện chủ trương đó thì không có
lý do gì để đổ lỗi cho người khác khi người đó không hoàn thành nhiệm vụ, nhất
là khi gây thiệt hại trong phạm vi trách nhiệm được
giao.
Có một vấn đề
“chung” thậm chí là “rất chung” đang làm nóng dư luận, ấy là Giáo
dục.
Dù được Hiến
pháp quy định là “quốc sách hàng đầu” nhưng Giáo dục bị chi phối bởi ba đạo
luật: Luật Giáo dục, Luật Giáo dục Đại học, Luật Giáo dục Nghề
nghiệp.
Bị phân mảnh
quản lý cho các bộ, ngành, địa phương kể cả doanh nghiệp và tổ chức quần
chúng.
Hậu quả của
quá trình “cha chung” đó là một nền giáo dục tụt hậu, không đáp ứng được việc
đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao cho kinh tế, nghiên cứu và quản lý xã
hội.
Quốc hội khóa
14 đã phải miễn nhiệm tới ba người (Trịnh Xuân Thanh, Đặng Thị Nguyệt Hường, Võ
Kim Cự), vấn đề là nếu không qua “Hội nghị hiệp thương”, nếu không có ý kiến của
“tập thể” những người này có thể trúng cử?
|
Khi đương sự
bị miễn nhiệm vai trò đại biểu Quốc hội thì người/cơ quan giới thiệu có vô
can?
|
Người viết
cho rằng, Trung ương nên đẩy nhanh tiến trình “nhất thể hóa” bằng việc ban hành
các quy định pháp luật, trong đó cần có luật riêng về nhiệm vụ, quyền hạn, trách
nhiệm của người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đoàn
thể.
Cần đồng bộ
hóa các mức độ kỷ luật của Đảng với tội danh trong Luật Hình sự, chẳng hạn hình
thức cảnh cáo trong Đảng tương đương (hoặc thấp hơn hay cao hơn) so với tội danh
“ít nghiêm trọng” quy định trong luật?
Cần luật hóa
trách nhiệm của người giới thiệu, tiến cử, đề bạt các cá nhân đảm nhiệm vai trò
lãnh đạo.
Nếu bố trí,
đề bạt, tiến cử nhầm những cán bộ xấu, cán bộ không đủ phẩm chất, tiêu chuẩn thì
người bố trí, đề bạt, tiến cử phải bị xử lý cả về phía Đảng lẫn phía Chính
quyền.
Chính vì “cha
chung không ai khóc” nên những điều nhà bác học lỗi lạc Lê Quý Đôn (1726 -1784)
chỉ ra từ hơn 200 năm trước về nguy cơ mất nước:
“Trẻ không kính già,
trò không trọng thầy, binh kiêu tướng thoái, tham nhũng tràn lan, sĩ phu ngoảnh
mặt” cho đến hôm nay vẫn giữ nguyên
tính thời sự.
Làm công bộc
của dân, không quan trọng khi dân khen, quan trọng là việc mình
làm.
Làm việc tốt
cho quốc gia, dân tộc có thể hàng chục, hàng trăm năm sau mới được công nhận. Đó
mới là tiếng thơm để dành cho hậu thế chứ không phải những câu xưng tụng chỉ chờ
có dịp là vội vã vang lên.
Tài liệu tham
khảo:
[1] http://hanoimoi.com.vn/Tin-tuc/Kinh-te/870121/3-co-quan-cung-quan-no-cong-bat-hop-ly-khong-giong-quoc-gia-nao
[2] http://vov.vn/chinh-tri/dang/vi-sao-mot-bo-phan-khong-nho-can-bo-cu-mai-suy-thoai-dao-duc-554437.vov
[3] http://www.tapchicongsan.org.vn/Home/Nghiencuu-Traodoi/2016/41886/Quan-diem-cua-Dang-ve-kinh-te-tu-nhan-qua-cac-ky.aspx
[4] http://noichinh.vn/nghien-cuu-trao-doi/201502/xu-ly-trach-nhiem-nguoi-dung-dau-khi-de-xay-ra-tham-nhung-trong-co-quan-to-chuc-don-vi-296984/
[5] http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Thuong-vu-Tinh-Thanh-Hoa-bo-nhiem-nhieu-cap-pho-trai-luat-sao-khong-ai-to-cao-post177104.gd
Xuân
Dương
Nhận xét
Đăng nhận xét